Chủ Nhật, 4 tháng 12, 2016

Lời Hứa Bị Lãng Quên

Ảnh minh họa
Đêm tối lung linh trong ánh đèn đường chói lóa nó ngồi trong một nhà hàng lớn sang trọng xung quanh là những người của tầng lớp thượng lưu . 

Dù những ánh mắt nụ cười của mọi người luôn hướng về nó dù cho ai cũng xem nó là tâm điểm chú ý nhưng chỉ nó mới hiểu nó không thuộc về nơi này , nó đang cô đơn đến tột cùng trong bữa tiệc xa xỉ này . 

Tất cả mọi người đều xem nó như một con búp bê chỉ để trang trí và cả người đó cũng vậy .

- Linh cậu sướng thật đó có được chàng trai hoàn hảo mà mọi cô gái đều mong ước tớ ghen tị với cậu lắm đó 

- Ngọc Ánh lên tiếng nụ cười ấy vui vẻ là vậy nhưng trong lời nói đầy sự châm biếm . Đôi mắt nó thẫn thờ rồi nở nụ cười thật vui nhưng trong lòng đầy ấp những rối bời .

- Hì đâu dám đâu các cậu cứ nói quá không à! Huy cũng bình thường thôi mà .

Một người con gái khác lên tiếng

- Cậu cứ khiêm tốn hoài cả nước ai mà không biết đến chủ tịch của khu thương mại Thịnh Hưng chứ

Linh chưa kịp lên tiếng thì bỗng một cô gái với mái tóc dài uốn xoăn đôi mắt được kẻ đậm cùng màu son đỏ làm điểm nhấn vóc dáng cao cô quyến rũ trong bộ váy ôm sát từng đường cong , Vy ngồi xuống nghiêng đầu xoay ly rượu trên tay mỉa mai nói :

- Cậu có vẻ hạnh phúc ghê nhỉ ? Mà tớ cũng công nhận cậu trơ trẽn ghê vẫn khăng khăng giữ một người đàn ông không còn yêu mình bên cạnh . 

Rõ ràng biết anh ấy đã yêu người khác vậy mà vẫn như giả vờ không hay chắc không phải do cậu quá yêu anh ấy chứ ? 

Hay là quá yêu tiền nhà anh ấy ? - Vy nhâm nhi ly rượu trên tay khẽ nhếch môi cười

Trái tim nó như nhói lên từng hồi bởi những lời nói đay nghiến của Vy nó càng sợ sệt hơn bởi sự im lặng của mọi người xung quanh và từng ánh mắt rò xét . 

Nhưng bản thân nó không cho phép mình được yếu mềm không cho phép mình được quay đầu bỏ chạy trước khó khăn nó mỉm cười nụ cười tinh tế đến nhẹ nhàng nó nói.

- Tình yêu là thứ nuôi dưỡng hạnh phúc nhưng đôi khi cũng là thứ giết chết hạnh phúc . Trơ trẽn ư điều ấy phải chăng hợp với kẻ thích bước tới hạnh phúc của người khác để tranh giành hơn ? Và không lẽ tôi giữ thứ thuộc về mình là sai ư ? - Nó ngưng một hồi rồi đón lấy ly rượu trên bàn rồi nhìn Vy với ánh mắt hời hợt nói:

- Tôi nghĩ kẻ đáng thương nhất chính là kẻ luôn chỉ biết luồn cúi xin xỏ tình yêu của người khác cậu thấy có đúng không ?

Vy im lặng bàn tay nó xiết chặt vào ly rượu nó nghiến chặt răng cười gượng .

Cuối cùng 3 tiếng dài đằng đẵng đã trôi qua cái thời gian như tù đầy trong địa ngục ấy nó cũng được giải thoát nhưng nó cũng sẽ chẳng khác biệt gì khi nó sẽ tiếp tục bước vào một cái địa ngục khác .

Linh bước đến xe chú tài xế đến cung kính cúi đầu mở cửa xe giúp nó. Linh mỉm cười thay cho lời cám ơn , nó ngồi vào xe thì đã thấy bóng dáng quen thuộc ấy đang ngồi cạnh ngả lưng về phía sau đôi mắt ấy đang nhắm lại . 

Nó ngồi im một chỗ thậm trí còn không dám cử động đến hơi thở cũng nhè nhẹ không dám phát ra tiếng . Người con trai ấy vẫn im lặng không nói gì khung cảnh nặng nề đến ngột thở, nó và anh tuy rất gần nhau nhưng lại như hai kẻ xa lạ không quen biết .

Người ta luôn khó hiểu tại sao nó lại có thể luôn mỉm cười khi nói về người yêu cũ của anh ? Tại sao luôn tỏ ra hào hứng và vui vẻ như thế ? Chính nó cũng không hiểu tại sao nữa kìa ! Chẳng lẽ nó lại gào thét khóc lóc rồi giận dữ chỉ trích anh và cô gái kia sao ?

Không nó không thể làm như thế lòng tự tôn cao ngút ấy không cho phép nó yếu mềm .

Nó không thể giận dữ khi thấy anh ôm ấp cô gái khác !

Anh không giận dữ khi nó bên người con trai khác !

Nó ghét anh !!

Anh hận nó !!

Nhưng nó là vợ anh ! Anh là chồng nó ! Cuộc hôn nhân được pháp luật công nhận , được ràng buộc bằng một tờ giấy nhưng không đươc xây đắp bằng hạnh phúc. 

Anh không yêu nó nhưng lại không muốn buông , nó yêu anh nhưng lại không thể nắm ? Một mối quan hệ được vun đắp duy trì bằng nước mắt và sự đau khổ bởi hai kẻ cố chấp .

Chiếc xe đã dừng lại sau một khoảng thời gian yên tĩnh đến nặng nề bánh xe vừa dừng anh ngồi dậy bước xuống khỏi xe đôi mắt ấy không nhìn nó dù chỉ là thoáng qua . Nó đã nghĩ vì anh mệt nên đã ngủ quên nhưng không phải như thế anh im lặng nhắm mắt là vì không muốn nhìn thấy nó không muốn nói chuyện với nó .

- Anh ghét em đến như thế ư ? - Nó nghĩ

Đêm tối

23h30 phút tối

Nó nằm nghiêng quay lưng về phía anh , anh vẫn ngồi dựa mình và gõ gõ chiếc máy tính . Nó tự hỏi anh đang làm việc ? Hay đang nói chuyện với một ai đó ? Giọt nước mắt nó vô thức rơi ướt đẫm gối nhưng nó cố kiềm chế không để tiếng nấc vang lên , đôi mắt đỏ hoe mỏi dần vì khóc nó thiếp đi từ khi nào không hay .

Huy gập máy tính để cạnh bàn anh quay sang khẽ đặt tay lên khuôn mặt nhỏ nhắn ấy rồi khẽ lau giọt nước mắt còn trên mí mắt của cô .

Anh cúi xuống gần hôn nhẹ lên môi nó giọng nói trầm lạnh khẽ thì thầm vào tai nó

- Em đau khổ khi ở bên tôi đến vậy ư ? Vậy thì hãy cứ đau khổ như thế và hơn thế nữa đi vì tôi sẽ không buông em ra đâu . Vì...Tôi...

Hận ...Em !

Huy nằm xuống rồi kéo đầu cô lên tay anh anh ôm chặt nó như một con mèo nhỏ bé , nó vẫn ngủ ngon lành quận co trong vòng tay của anh.

Sáng hôm sau...

Khi Linh thức giấc vẫn như mọi khi Huy đã rời nhà và đến công ty nó ngồi dậy vươn tay hít thở thật sâu nó nhìn ngắm ánh mắt trời đang dần hiện lên nó chỉ khẽ mỉm cười bởi nó thật không dám tin thời gian lại trôi qua nhanh như thế . 

Chỉ mới cách đây 1 năm nó còn là một con bé hay mơ mộng luôn vui cười vậy mà giờ nó đã là một người vợ , nó còn nhớ buổi sáng của 1 năm trước ba nó bất ngờ nói với nó nó sẽ kết hôn với con trai của bạn ba vì hai người đã từng có đính ước từ nhỏ . 

Nó cũng rất vui vì nó đã gặp Huy lúc còn nhỏ hai  người đã có một quãng thời gian thật đẹp khi bên nhau nên nó chẳng do dự mà đồng ý ngay . 

Nó vốn cứ nghĩ cuộc hôn nhân này sẽ mang lại cho nó một hạnh phúc một tình yêu như trong truyện cổ tích nó luôn mơ nhưng hiện thực lại cay nghiệt hơn nó nghĩ . 

Lần đầu sau bao nhiêu năm gặp lại cậu bạn thời thơ ấu nó đã nghĩ đến rất nhiều chuyện để nói với cậu nó đã nghĩ cậu sẽ vui vẻ ôm chầm lấy nó vậy mà khi nó xuất hiện trước mặt cậu cậu chỉ nhìn đó với đôi mắt lạnh lùng , nó ngại ngùng nhìn cậu rồi nói:

- Lâu rồi không gặp cậu nhớ tớ chứ ? - Linh hớn hở nói:

Huy không trả lời từ cánh cửa bỗng một cô gái với mái tóc đen đôi mắt long lanh bước vào cô nhìn Huy rồi nở nụ cười dịu dàng ôm lấy cổ anh .

- Mình đi ăn nhé - Giọng nói hiền từ ấy vang lên Linh nhói lòng khi thấy Huy ôm cô gái ấy trước mặt cô

- Cô ấy là ai vậy ? - Tiểu Thanh nói

- Là vợ sắp cưới của anh - Huy nhếch môi cười đáp

Tiểu Thanh mỉm cười rồi nói

- Là cô ta ư ? nhìn thật quê mùa - Ánh mắt coi thường lẫn sự châm điếm Tiểu Thanh nhìn nó một cách khinh bỉ Huy đứng dậy cầm tay Tiểu Thanh lướt qua nó như một kẻ vô hình không hiểu sao nước mắt nó cứ rơi không ngừng . 

Nhưng nó vẫn cố chấp kết hôn với cậu vì nó tin rằng một ngày nào đó cậu sẽ thích nó rồi hai người sẽ như ngày xưa luôn vui vẻ , nó đã nghĩ vì thời gian quá lâu lên cậu mới không còn nhớ đến những ký ức đó . Nhưng thực tế đã cho thấy những điều nó mong chỉ là mơ hồ .

Linh thở dài rồi bỗng tiếng bước chân làm nó quay lưng lại Vân bước đến khẽ cúi đầu lễ phép nói:

- Cô hai đã đến giờ dùng bữa sáng rồi ạ !

Nó mỉm cười khẽ gật đầu nó bước xuống nhà dưới sự cúi đầu cung kinh của những người hầu nhưng chỉ bản thân nó mới hiểu họ chẳng thực sự tôn trọng nó cái họ chỉ tôn trọng cái danh phận mà nó có chính là vợ của Huy và là cô hai của cái nhà này . 

Nó đang suy tư thì chợt nhớ hôm nay là sinh nhật của ba nó nó mặc quần áo rồi đến công ty của Huy để nói nó sẽ về nhà mấy ngày , thực ra nó có thể gọi điện cho cậu nhưng chỉ vì nó muốn nhìn thấy cậu mà thôi . 

Nó bước đến phòng cậu cô thư ký khẽ nói:

- Tổng giám đốc đang bận họp ạ !

Nó mỉm cười gật đầu rồi nói sẽ đợi nó ngồi ở ghế đợi cậu rất lâu thì bỗng Tiểu Thanh bước vào khuôn mặt thánh thiện ấy nhìn cô rồi mỉm cười . 

Cô bước đến chiếc ghế của Huy ngồi ngang nhiên dựa đầu vào ghế cô vắt chân như ra vẻ cô mới là chủ ở đây cô ta đang cố nói cho Linh biết địa vị thực sự của bản thân mình.

- Tôi thật không hiểu tại sao cô vẫn ngoan cố không chịu ly hôn dù biết Huy không hề yêu cô chứ ? 

Anh ấy kết hôn với cô chỉ vì di nguyện của ba mình thôi - Tiểu Thanh cười nhạo nói

Linh lặng người bởi nó biết chứ Huy không hề yêu nó nó hiểu rõ sự thờ ơ khi cậu bên nó dù kết hôn đã 1 năm nhưng cậu chưa từng mỉm cười với nó dù chỉ một lần , dù nằm chung chiếc giường nhưng cậu chưa từng chạm đến một ngón tay của nó . 

Nhưng Linh chưa bao giờ hối hận vì đã kết hôn với Huy nó cũng thấy khinh bỉ chính bản thân mình vì cứ mãi ích kỷ giữ cậu dù biết cậu không hề yêu nó . 

Nó luôn muốn quay về 8 năm trước cái lúc chúng nó còn nhỏ dại lúc con ngây thơ không biết gì nó đã luôn ngây ngô ngày ngày chỉ biết chạy theo sau Huy , nó đã ngốc nghếch tự nhủ lòng lớn lên nhất định sẽ kết hôn với Huy và cậu cũng đã từng hứa sẽ lấy nó làm vợ khi lớn lên . 

Vậy mà tại sao lời hứa ấy chỉ mình nó nhớ còn cậu thì lại hoàn toàn quên là do cậu không nhớ hay là không muốn nhớ chứ ?

Nó vẫn luôn tự đặt ngàn câu hỏi nhưng chẳng bao giờ có câu trả lời . Nó mỉm cười gượng nhìn Tiểu Thanh đáp:

- Cô không nên thắc mắc chuyện gia đình của người khác khi bản thân chỉ là một người thừa

Tiểu Thanh tỏ vẻ khó chịu rồi nói:

- Người thừa ư ? Tôi nghĩ cô mới chính là người thừa đó , Huy yêu tôi chứ không phải yêu cô .

Linh mỉm cười thanh cao đôi mắt ấy bình thản nhìn Tiểu Thanh từ tốn nói

- Nếu Huy yêu cô thì sẽ không lấy tôi rồi hơn nữa tôi chẳng có lý do gì phải so đo hơn thua với cô cả. 

Cô vốn không có tư cách để đứng so sánh với tôi - Linh ngạo mạn nhìn Tiểu Thanh

Tiểu Thanh ngồi phất dậy nói

- Không có tư cách ư ? Cô nghĩ cô là ai chứ ? Con nhỏ quê mùa

Linh vẫn ngồi nó từ tốn đón tách trà trên bàn khẽ nhấp môi đặt xuống rồi nói tiếp

- Đánh giá một con người cao sang nếu chỉ nhìn vẻ ngoài hay quần áo họ mặc thì kẻ đó thật ấu trĩ . Hơn nữa tôi là vợ của Huy là người được cưới gả đàng hoàng , được xã hội dòng họ công nhận . Còn cô cô nghĩ bản thân cô là gì ? Cùng lắm cũng chỉ là thứ đồ mua vui của chồng tôi mà thôi - Linh nhếch môi cười mỉa mai đúng lúc đó cô thư ký bước vào tay cầm hai tách cafe cúi đầu đặt lên bài cho Tiểu Thanh rồi nói:

- Cafe của cô đây ạ - Rồi quay đến bàn Linh lễ phép nói

- Cafe của cô hai đây ạ - Cái từ cô hai khiến Tiểu Thanh giận dữ nó quát đuổi cô thư ký ra ngoài cô thư ký như không hiểu gì vội vã đi ra Tiểu Thanh lại gần Linh nói:

- Tôi rất ghét cái khuôn mặt đó của cô cứ luôn tỏ ra mình thanh cao , sao cô không tức giận khi tôi và Huy bên nhau chứ ? Cô chỉ đang cố nhẫn nhịn thôi đúng chứ ? Cô sợ Huy sẽ bỏ cô nếu cô làm quá đúng không ?

Linh im lặng Tiểu Thanh nói đúng nó chưa bao giờ giận dữ khi hai người họ bên nhau không phải gì nó không biết ghen mà chỉ vì lòng tự trọng của nó không cho phép . Nó vốn không phải là người thích so đo tính toán nhưng nó tuyệt nhiên không muốn thua hay nhượng bộ với người con gái này . Linh đứng dậy nó nhìn Tiểu Thanh rồi đáp

- Không hề ! Tôi chẳng phải tỏ ra mình thanh cao gì hết chỉ đơn giản là cô không xứng mà thôi - Linh khẽ nở nụ cười hời hợt

Tiểu Thanh giận dữ nhưng nó kìm nén rồi nói:

- Tôi nghe nói ba cô chỉ là một công nhân quèn hử ? Ông ta có vẻ dạy con gái mình rất tốt dạy cái cách đi van xin tình yêu của người khác , dạy cái cách mồi chài tiền của người khác nhỉ ? Đúng là cha nào con đấy cũng chỉ là thứ thấp hèn - Tiểu Thanh cười lớn tỏ vẻ nhạo báng Linh giận dữ tát cho Tiểu Thanh một cái:

- Cô dám đánh tôi - Tiểu Thanh nói

Đúng lúc đó Huy bước vào Tiểu Thanh vội vã ôm má còn đỏ ửng khóc lóc ôm lấy tay Huy

- Cô ta tát em

Huy nhìn Linh với đôi mắt lạnh lùng nhưng không nói gì , Linh khẽ nở nụ cười nhàn nhạt vì nó cũng chẳng bất ngờ gì vì nó biết dù nó có nói gì thì Huy cũng chẳng tin nó đâu . Tiểu Thanh bất mãn lên tiếng

- Cô ta không những đánh em mà con sỉ nhục em nữa cô ta nói em chỉ là thứ thấp hèn khi cứ bám víu lấy chồng cô ta anh xem đó cô ta thực sự nghĩ mình là vợ của anh đấy - Tiểu thanh tỏ vẻ châm điếm

Linh khẽ cúi đầu nó thở dài tình huống bây giờ cũng giống hệt 1 năm trước lúc Tiểu Thanh bù lu bù loa khóc lóc kêu cô đánh cô ta nhưng thực sự nó không hề làm thế . 

Còn nhớ lúc đó nó đã hoang mang sợ hãi giải thích với Huy như một kẻ vừa làm chuyện xấu cố dùng
cách để che giấu vậy thật ngu ngốc . Nó đã khờ dại ngốc nghếch tin rằng Huy sẽ tin nó vậy mà anh đã lạnh lùng cho nó một bạt tai đôi mắt lúc đấy Huy nhìn nó nó vẫn mãi chẳng bao giờ quên đôi mắt căm giận và ghét bỏ đến lạnh lùng .

Huy chau mày lạnh lùng nhìn Linh Linh cũng hiểu dù nó có nói gì cũng vô nghĩa lên chỉ mỉm cười nói

- Đúng em đã tát cô ta đấy - Linh tiến đến ghế cầm chiếc túi xách rồi bước đến cạnh Tiểu Thanh đang ôm chầm tay Huy rồi nói

- Đừng bao giờ mở miệng sỉ nhục ba tôi nếu không lần sau sẽ không phải chỉ là một cái bạt tai đâu - Linh kiêu ngạo giọng nói có phần đe dọa nhìn Tiểu Thanh nó quay sang nhìn Huy nhưng chẳng nói gì rồi quay đi .

Nó có thể chịu đựng tất cả sự uất ức nhưng nó tuyệt đối không tha thứ cho bất cứ ai dám động đến ba nó , nó yêu ba người đã nuôi nấng nó từ nhỏ vì khi nó vừa ra đời mẹ nó đã mất chính vì thế ba đã luôn yêu thương nâng niu nó như bảo bối , dù gia đình chẳng mấy khá giả nhưng ba luôn cố dành cho nó những điều tốt nhất .

Để cho nó học ở trường danh tiếng và cho nó học đàn học múa chỉ cần những thứ nó muốn ba luôn cố gắng đáp ứng cho nó , với nó ông là người ba tuyệt vời nhất .

Huy gỡ tay Tiểu Thanh ra đôi mắt lạnh lùng nhìn cô rồi nói

- Em có biết anh rất ghét những thứ phiền phức không ?

Tiểu Thanh có phần lo lắng nói

- Ý anh là sao ?

- Em rất thông minh chính vì sự thông minh ấy anh mới chọn em là người con gái ở cạnh anh nhưng sự thông minh ấy của em thật không biết dùng đúng chỗ . Em nghĩ những trò mèo của em có thể qua mắt được anh sao ? chỉ là anh không muốn nói mà thôi - Huy nhếch mép cười

- Anh không tin em ư ? Cô ta thực sự đã tát em mà ? Hay là anh đã có tình cảm với cô ta - Tiểu thanh giận dữ quát

- Anh rất hiểu Linh cô ấy tuyệt đối sẽ không động tay nếu như em không làm gì quá đáng , có vẻ như anh đã quá nhân nhượng với em để em dần lầm tưởng địa vị của mình nhỉ ? Dám ngang nhiên ngồi trên chiếc ghế chủ tịch của anh em nghĩ mình đã đủ tư cách đó ư ? - Huy đưa tay nâng cằm Tiểu Thanh rồi lạnh lùng nói

- Em không cần xuất hiện trước mặt tôi thêm một lần nào nữa xem như đó là ân huệ tôi cho em

- Tại sao anh lại đối xử với em như thế chứ ? Em thực sự rất yêu anh mà - Tiểu Thanh ôm chặt Huy khóc lóc nói

- Thứ mà Đức Huy này ghét nhất chính là thứ con gái cứ tự cho mình là khôn ngoan còn nữa giữa chúng ta làm gì có tình yêu ngay từ đầu anh đã nói giữa chúng ta chỉ tồn tại lợi ích mà thôi vậy lên không cần phải diễn vai người tình chung thủy làm gì đâu - Huy khẽ cười rồi nói

- Em có thể đi rồi

Tiểu Thanh nắm chặt tay rồi nói

- Anh thật lạnh lùng em đã ở bên anh bao năm qua vậy mà anh có thể phũ phàng phủi em đi như cỏ rác vậy ư ? Cô ta nói cùng lắm em chỉ là thứ đồ mua vui của anh là thật ư ? Anh thực sự không hề yêu em sao ?

- Đáng lẽ ra ngay từ đầu em không lên tự lầm tưởng địa vị của mình rồi , đáng nhẽ ra em không lên hết lần này đến lần khác diễn kịch trước mặt tôi em nghĩ những giọt nước mắt của em có thể qua mắt được tôi ư ? Đừng tự cho mình thông minh nữa giờ thì hãy về đi.

- Huy ngồi tựa lưng sau ghế đôi mắt nhắm lại tỏ vẻ mệt mỏi Tiểu Thanh quay đi đôi mắt đỏ ngầu nó không can tâm khi bị ruồng bỏ một cách lạnh lùng như thế , nó đã nghĩ Huy yêu nó thực sự yêu nó với Linh chỉ là theo di nguyện của cha anh mà thôi . 

Nó đã nghĩ sẽ có một ngày nó thực sự trở thành vợ của anh vậy mà tất cả chỉ là do nó tự ảo tưởng mà thôi . Dù quen nhau bao lâu nhưng Huy cũng chưa từng thân mật với nó một lần nào nó không hiểu anh nghĩ gì .

Huy mở mắt ra đôi mắt đầy đau thương cậu nghĩ

- Mày điên rồi điên thật rồi sao mày có thể có tình cảm với Linh chứ ? tuyệt đối không thể ?

Linh về đến quê nó hít thở thật sâu vẫn là con đường ấy những vườn táo rộng lớn những cơn gió nhè nhẹ thổi vào khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn ấy một cách thật dịu êm . Nó bước đến gần bãi biển nó vô thức mỉm cười nó nhớ lúc còn nhỏ nó và Huy đã cùng ra đây chơi lúc đó nó đã xây một lâu đài cát Huy đã cốc đầu nó nói:

- Cậu thật ngốc cậu xây lâu đài ở đây tí sóng lên sẽ đổ sập xuống đấy

Lúc đó nó đã nhìn Huy rồi khóc nức nở khi tòa lâu đài bị sóng đánh sập Huy đưa tay xoa nhẹ đầu nó rồi dịu dàng nói

- Ngoan nào đừng khóc tớ sẽ xây cho cậu một lâu đài mà sóng không thể nào đánh sập được

Lúc ấy nó vẫn ngây ngô tin Huy rồi lại bật cười ngay nó đã từng nói với Huy

- Tớ muốn chúng ta mãi ở bên nhau

Huy đã lắc đầu nói

- Sao chúng ta có thể mãi bên nhau chứ ? Cậu có nhà tớ cũng có nhà ai ở nhà người lấy mà

Lúc đó nó lại khóc không ngừng luôn miệng nói muốn ở cạnh Huy Huy lại dỗ dành nó đặt vào tay nó một bông hoa nhỏ rồi nói:

- Nín đi đừng khóc nữa cậu mít ướt quá à , được rồi đợi sau này lớn lên tớ sẽ lấy cậu chúng ta sẽ ở chung một nhà mãi mãi bên nhau .

Bông hoa này là vật đính ước . Tớ sẽ không lấy ai ngoài cậu và cậu cũng thế nha

- Được tớ hứa !

Lúc đó hai đứa còn quá nhỏ để hiểu được rằng hôn nhân thực sự là gì nhưng lời hứa ấy mãi khắc sâu trong trái tím nhỏ bé của Linh .

Nó vẫn nhớ vẫn không quên lời hứa lúc đó vậy mà tại sao lời hứa ấy chỉ có mình nó nhớ và thực hiện ?  

Linh vô thức gục xuống nước mắt nó rơi không ngừng nó ngàn lần vạn lần cũng không thể hiểu tại sao Huy lại thay đổi như thế ? 

Huy mà nó biết lúc nhỏ là một người rất dịu dàng luôn dỗ dành nó khi nó khóc luôn nhìn về phía sau vì sợ nó sẽ ngã. Tại sao cùng là một người mà lại khác xa như thế ?

Chẳng lẽ thời gian có thể đổi thay một con người thật ư ?

Nó gạt nước mắt bước về nhà ba nó mừng rỡ ôm chặt nó vào lòng , dù cố kìm nén nhưng nó vẫn òa khóc trong vòng tay ba nó . Bao uất ức kìm nén như vỡ òa nó khóc không ngừng ba nó chỉ nhẹ nhàng vỗ về nó:

- Con đã phải chịu uất ức ư ? Họ đối xử tệ với con sao ? - Ba Linh hỏi

Linh nghẹn ngào lắc đầu rồi lại gật đầu nó nói

- Con nhớ ba nhiều lắm

Nó khóc lóc suốt một tiếng rồi cũng ngủ thiếp đi đến gần tối nó tỉnh dậy thì thấy ba nó đang nấu đồ ăn nó khẽ mỉm cười trước bóng dáng thân quen . 

Bữa cơm ăn ba nó nói:

- Nếu con muốn thì hãy về nhà ở luôn đi ba không muốn con gái ba chịu uất ức

Nó ngừng lại nhìn ba đôi mắt rưng rưng nhưng chẳng khóc rồi nói

- Con vẫn mãi không hiểu ? Tại sao Huy lại thay đôi như thế ?

Ba linh lặng người đôi tay dần run lên khuôn mặt tái nhợt nhìn Linh rồi nói

- Con đừng nghĩ đến chuyện đó nữa .

- Ba có phải ba có chuyện gì giấu con đúng không ? - Linh thấy ba lạ liền hỏi không ngừng

Ba nó nhìn nó đôi mắt đẫm lệ nhưng chẳng nói gì nó không muốn thấy ba khóc lên chẳng hỏi gì thêm mà quay về phòng cả đêm hôm ấy nó không ngủ được . 5 năm trước nó từng bị tai nạn bác sĩ nói nó bị mất trí nhớ không thể nhớ được vụ tai nạn ấy có lẽ do nó quá sốc , nó hôn mê suốt 1 năm khi tỉnh dậy thì gia đình Huy đã chuyển về thành phố . Nó không hiểu rốt cuộc nó đã quên đi chuyện gì ? Có một lần Huy đã giận dữ nói với nó rằng

- Cô có thể sống mà không nhớ những điều tệ hại mình gây ra ư ?

Nó vốn chẳng nghĩ gì nhiều nhưng càng ngày nó càng thấy trở lên mơ hồ ? Điều gì cơ chứ ? Rốt cuộc nó đã quên đi điều gì ?

Huy về nhà rất muộn không thấy Linh anh vội vã chạy xuống nhà hỏi cô giúp việc

- Linh đi đâu rồi ?

- Dạ ! cô hai nói sẽ về quê ít ngày ạ

Huy im lặng rồi gật đầu về phòng

Sáng hôm sau

Sáng sớm nó đã đi dạo quanh bờ biển hít thở hơi mát lạnh của biển lòng nó bỗng rối bời nhìn biển không hiểu sao vô thức nước mắt nó lại rơi . 

Tiếng gọi của ai đó cứ vang vọng bên tai nó

- Linh lại đây đi ...Lại đây

Nó nhìn quanh nhưng lại chẳng thấy ai trái tim nó cứ nhói lên từng hồi , nó gục xuống đầu nó bỗng đau dữ dội nó dần ngất đi .

Nó đã mơ một giấc mơ thật khi nó còn nhỏ nó đã luôn chạy theo sau một người nó cứ chạy theo nhưng người đó chạy một lúc càng xa càng xa .

Nó bỗng ngồi bật dậy thì thấy Huy đã ngồi cạnh nó anh không nói gì chỉ im lặng nhìn nó , Linh nói

- Sao anh lại ở đây ?

- Tôi vừa xuống - Huy thờ ơ nói

Linh nhìn Huy rồi nói

- Anh đã từng nói em đã quên đi điều tệ hại em từng làm vậy điều đó là gì vậy ?

Huy bỗng giật mình cậu ngạc nhiên nhìn nó cậu không hiểu sao Linh lại hỏi điều đó đôi mắt đầy sự giận dữ Huy lạnh lùng nhìn Linh

- Nếu không nhớ thì hãy quên đi

Huy đứng dậy ra ngoài cậu nắm chặt tay

Linh nằm ngả vào giường rồi bỗng nó chợt nhớ nó từng viết nhật ký khi còn nhỏ nó vội vã nhảy xuống giường mở tủ đồ trong đó có một chiếc hộp nhỏ . Nó mở ra thì thấy một quyển nhật ký nhỏ nó lật từng trang:

  • Trang 1 - ngày 21-2 - hôm nay mình và Huy cùng Thành đi chơi ba bọn mình đã ra biển biển thực sự rất đẹp
  • Trang 2 - Ngày 23- 2 - Hôm nay Huy đã bỏ mình ở lại vườn táo mình đã khóc rất nhiều lúc đó Thành đã đến dẫn mình đi thả diều

....

Đều là những ký ức những ngày đi chơi nó lật đến trang 3 thì thấy tấm hình lúc nhỏ nó chụp cùng Huy bên cạnh đó là một cậu bé nữa trong quyển nhật ký ấy luôn nhắc đến một người tên Thành. 

Nó cầm tấm hình lên trái tim như bị vật gì đè nặng đau đến ngột thở nó vội vã mở những trang sau
Trang 14 - Ngày 6 - 4 - Hôm nay mình và Thành ra biển chơi mình đã xây một lâu đài cát rất đẹp nhưng đã bị sóng đánh sập Thành đã hứa sẽ xây cho mình một lâu đài và chúng mình còn hứa khi lớn lên sẽ kết hôn mình rất vui Nước mắt Linh cứ ứa ra nó đánh rơi quyển nhật ký đầu nó bỗng đau dữ dội , người mà nó luôn nhớ những kỷ niệm cùng nó làm bao nhiêu chuyện không phải là Huy mà là một người tên Thành một cái tên hoàn toàn lạ lẫm với nó . 

Nó gục xuống thành giường tiếng khóc ngày càng lớn ba nó bước vào nhìn thấy liền nói:

- Con - Ông không nói thêm chỉ ôm chặt lấy nó Linh người linh tím ngắt khuôn mặt trắng bệch nó ngất đi

Huy vội vã đưa Linh đến bệnh viện

Trong ký ức mơ hồ ấy giọng nói trầm ấm áp ấy vang lên

- Linh tại sao cậu lại khóc ?

- Huy nói tớ phiền phức không cho tớ chơi cùng - Linh khóc lóc nức nở nói

Vòng tay ấm áp ấy khẽ ôm nó nhẹ nhàng xoa đầu nó dỗ dành nói

- Không sao đâu đừng khóc tớ sẽ chơi với cậu mà

- Cậu không chê tớ phiền ư ?

Ánh mắt chìu mến Thành nhìn Linh nở nụ cười hiền từ đáp

- Đồ ngốc sao tớ có thể xem cậu phiền được chứ ?

Một đoạn ký ức khác xen lẫn trong tâm trí mê man của nó Nó và Thành cùng đi hái hóa nó rất thích đám hoa nở trong ngồi nhà hoang kia nó định tiến vào thì Thành kéo tay nói

- Không được vào đó họ để biển cấm vào kìa trong đó rất nguy hiểm

Nó rưng rưng nước mắt nhõng nhẽo nói

- Không tớ thích hoa ở trong đó cơ

Nó khóc không ngừng Thành đành dẫn nó vào trong trong lúc Linh đang mải mê chọn những bông hoa dại thì ngôi nhà hoang có hiện tượng nứt rồi đổ sập xuống . Thành đã vội vã ôm lấy Linh lấy tấm thân nhỏ bé che cho Linh cả người cậu đẫm máu khi mọi người tìm thấy thì Thành đã không còn thở nhưng cánh tay nhỏ ấy vẫn ôm che chắn cho Linh . Còn Linh hơi thở còn con thoi thóp và được đưa đi cấp cứu kịp thời , chẳng hiểu lý do gì mà sau 1 năm hôn mê tỉnh dậy nó không còn nhớ cậu bé tên Thành ấy nữa .

Linh bật dậy hét lên

- Đừng

Nước mắt nó chẳng ngừng rơi đầu nó đau đớn vô cùng trái tim nó như ngừng đập liên miệng nói

- Không không phải đâu ...Không phải như thế đâu

Ba nó chạy vào ôm chầm lấy cô khẽ vỗ về

- Bình tĩnh lại đi không phải là lỗi tại con đâu

Linh khóc lớn hơn nó nghẹn ngào nói

- Tại con là tại con

Huy đứng ở cửa nước mắt cậu cũng không ngừng rơi cậu hận Linh dù biết đó Linh cũng chẳng có lỗi gì đó chỉ là một tai nạn . Nhưng cậu vẫn không tài nào tha thứ được cho Linh mỗi lần nghĩ đến chuyện người em trai của mình vì Linh mà chết là trong lòng cậu lại bức bối nóng giận . 

Cậu chọn cách đổ tất cả lỗi lầm lên Linh chỉ để thỏa mãn cơn giận của mình , cậu luôn muốn Linh phải nhớ lại và tự dằn vặt nhưng khi thấy Linh đau đớn như thế cậu lại không đành lòng .

1 Tuần sau

Linh thẫn thờ bước đến trước mộ Thành nó gục xuống đôi tay run rẩy

- Xin lỗi ..Xin lỗi.. Xin lỗi - Từ xin lỗi cứ thốt ra nước mắt nó chảy không ngừng

- Xin lỗi vì tớ đã hại cậu , xin lỗi vì tớ đã quên đi cậu , xin lỗi vì tớ không thể giữ được lời hứa ấy . Tớ đã lấy một người không phải cậu . 

Xin lỗi vì sự ngang bướng của tớ đã khiến cậu phải chết , tại sao không phải là tớ chứ ? Sao cậu lại che chắn cho tớ cơ chứ ? Tại sao không phải là tớ chết mà là cậu chứ ? Tớ đã thờ ơ sống thản nhiên mà quên đi cậu tớ là đứa tệ hại - Linh liên tục đập đầu vào mộ Thành trán nó dần chảy máu , Huy lại gần ôm nó vào lòng rồi nói

- Dừng lại đi đừng làm như thế ?

Linh không ngừng khóc lồng ngực nó cứ thắt lại khi nhìn thấy Huy . Huy đã từng mong thấy Linh phải đau khổ sống không bằng chết như thế này nhưng khi thấy cô như thế trái tim cậu lại không ngừng nhói lên .Bàn tay ấy khẽ vỗ nhẹ vào lưng Linh như để an ủi

1 tháng sau ...

Sức khỏe của Linh đã tốt hơn nó nhìn Huy khẽ mỉm cười rồi đưa cho Huy tờ giấy ly hôn . Huy kinh ngạc nhìn nó rồi nói

- Tại sao ?

Nó mỉm cười rồi nói

- Em sẽ kết hôn nhưng không phải là anh em sẽ lấy Thành

Huy hoảng hốt nhìn Linh rồi nói

- Em tỉnh lại đi Thành đã chết rồi

- Không sao cả cậu ấy sẽ mãi sống trong trái tim em , lời hứa ấy em sẽ thực hiện nó em sẽ là vợ của cậu ấy . Xin anh tác thành 

- Linh mỉm cười rồi quay đi

Làm vợ của một người đã chết có lẽ ai cũng cho rằng nó ngốc nó điên cũng có thể họ cho rằng nó làm thể là để lương tâm mình bớt áy náy nhưng chỉ nó mới hiểu . Linh trở về quê ở với ba nó nơi có những ký ức tốt đẹp về Thành nó ngồi trên ngọn đồi khẽ mỉm cười khi nhớ lại ngày xưa lúc nó còn hay khóc nhè mít ướt lẽo nhẽo theo sau Thành . Cậu chưa bao giờ chạy qua xa khỏi nó cậu sợ nó sẽ lạc ,sẽ vấp ngã .

- Linh lại đây đi ...lại đây - Thành khẽ vẫy tay

Nó ngốc nghếch chạy đến đưa đôi mắt đen lánh ngây thơ nhìn cậu

Tuổi thơ ấy những kỷ niệm đẹp nó từng quên ấy nó muốn nhớ và nhớ mãi không bao giờ quên .
-Suna-